KÊNH SOI KÈO BÓNG ĐÁ: NHANH – CHÍNH XÁC – CHUYÊN NGHIỆP
Xem thêm

Đội tuyển bóng đá Ấn Độ: Khi gã khổng lồ châu Á ngủ quên

Sự phát triển của bóng đá Ấn Độ trong tương lai phụ thuộc cả vào những thần đồng sân cỏ. Nhưng sẽ ra sao nếu những thần đồng này đều tung hoành trên những CLB nước ngoài chứ không phải trên mảnh đất quê hương. Hậu quả có lẽ đã hiện hữu ngay trước mắt khi đội tuyển bóng đá quốc gia Ấn Độ tụt thảm hại từ vị trí 149 xuống 209 trên bảng xếp hạng FIFA. Điều này khiến nhiều người lo ngại phải chăng sau thời gian chinh chiến, gã khổng lồ của bóng đá châu Á đang ngủ quên trên chiến thắng.

Còn rất nhiều điều thú vị khác về bóng đá Ấn Độ chúng tôi muốn chia sẻ tới các bạn. Bạn đọc hãy chú ý theo dõi nhé!

Bóng đá Ấn Độ – Thà từ bỏ World Cup chứ nhất quyết không chịu đeo giày

Nếu nhắc đến những kỳ World Cup lạ lùng nhất trong lịch sử chắc chắn bạn không thể bỏ qua World CUp 1950 khi Ấn Độ. Thời điểm đó, Liên Xô đã chế tạo thành công bom nguyên tử. Lịch sử Y học thế giới đã ghi nhận những ca ghép gan thành công đầu tiên.

Vậy mà các cầu thủ của đội tuyển bóng đá quốc gia Ấn Độ vẫn mải mê tranh cãi về việc có nhất thiết phải…mang giày khi đá bóng? Thậm chí, cuộc tranh cãi đã diễn ra căng thẳng đến mức làm hỏng luôn cả lịch sử huy hoàng của một giải đấu lớn nhất thế giới. Có thể nói, mùa giải 1950 bóng đá Ấn Độ lần đầu tiên được chú ý khi lọt vào vòng chung kết World Cup.

Đội hình chân trần đi vào lịch sử bong da an do
Đội hình chân trần đi vào lịch sử của bóng đá Ấn Độ.

Nhưng dường như tất cả chỉ nhờ vào may mắn! Ba đối thủ của đội tuyển bóng đá Ấn Độ lúc bấy giờ là Miến Điện, Indonesia và Philippines đồng loạt rút lui, nhường tấm vé vào tay Ấn Độ. Tất nhiên, đội tuyển Ấn Độ không bao giờ chịu thừa nhận thành tích của họ chỉ vào “ăn may”.

Khi nhớ lại kỳ World Cup năm đó, T.Shanmugham vẫn khẳng định chắc nịch rằng: “Trong trận đối đầu với Singapore, Hong Kong, Malaysia, Sri Lanka chúng tôi đã thể hiện những khả năng đáng nể. Thời điểm bấy giờ, chúng tôi sở hữu những hậu vệ rất giỏi và vô cùng tự tin trước thềm World Cup. Chúng tôi hoàn toàn không lo ngại về bất cứ vấn đề gì”.

Thế nhưng, trước khi chuẩn bị lên đường sang Brazil thi đấu các cầu thủ nhận được tin dữ như “sét đánh ngang tai” rằng họ sẽ phải…mang giày khi thi đấu. Chuyện sẽ không có gì đáng nói nếu như các cầu thủ Ấn Độ nhượng bộ và chịu đeo giày để thi đấu. Bởi ngoài kỹ thuật chuyên môn, bất kỳ môn thể thao nào cũng có yêu cầu cụ thể về trang phục, dụng cụ thi đấu.

Các cầu thủ Ấn Độ vẫn có thói quen chơi bóng bằng chân trần. Nếu đột nhiên đeo giày họ sẽ thấy không quen và khó đá. Thực tế, thời điểm đó FIFA vẫn chưa có quy định cụ thể nào về việc các cầu thủ bắt buộc phải đeo giày khi thi đấu. Và quy định về việc buộc phải đeo giày chỉ được đưa ra khi FIFA nhận thấy trường hợp “khác người” của Ấn Độ.

Và tất nhiên, đội tuyển bóng đá Ấn Độ phản đối kịch liệt quyết định này của FIFA. Ấn Độ cho rằng họ đã từng đá chân đất tại Olympic 1948 mà không ai có ý kiến gì. Chính vì vậy, việc phải đeo giày để thi đấu World Cup là điều…không cần thiết.

Họ đã quen với việc thi đấu bằng chân trần và chuẩn bị rất kỹ lưỡng cho kỳ World Cup 1950. Nhưng chỉ vì một quy định ở phút chót đã phá hỏng tất cả. Thậm chí, giới quan chức Ấn Độ còn khẳng định rằng họ không có đủ kinh phí để chuẩn bị giày cho các cầu thủ. Việc FIFA đưa ra quy định vào phút chót là hết sức vô lí. FIFA không chấp nhận lý do này và quyết không nhượng bộ.

Cuối cùng, đội tuyển Ấn Độ quyết định từ bỏ ngay trước khi diễn ra VCK. Nói cách khác, đội tuyển bóng đá Ấn Độ đã tự tay vứt bỏ cơ hội được ghi danh vào giải đấu danh giá nhất thế giới. Cũng kể từ đó, khoảng cách giữa bóng đá Ấn Độ với VCK các kỳ World Cup chỉ có chuyện ngày càng xa chứ chưa bao giờ có chuyện gần lại nhau hơn.

Cho đến mãi sau này, người ta vẫn nói với nhau rằng Ấn Độ có lẽ là nước đầu tiên và duy nhất tự xin rút lui khỏi World Cup 1950 chỉ vì không được Liên đoàn bóng đá thế giới cho phép các cầu thủ thi đấu bằng chân không.

Những điểm lạ lùng chỉ có trong bóng đá Ấn Độ

So với những đội tuyển khác, bóng đá Ấn Độ thành lập và bắt đầu thi đấu chuyên nghiệp từ khá sớm. Đội tuyển Ấn Độ là đội bóng câp quốc gia nằm dưới sự điều hành của Liên đoàn bóng đá Ấn Độ.

Năm 1948, họ đã có trận đấu đầu tiên trước đối thủ Pháp. Tính đến hết mùa giải 2019, việc giành 2 chiếc HCV Asiad (1951,1962), Á quân Cúp bóng đá châu Á 1964, vô địch Challenge 2008 và 6 lần vô địch Nam Á được coi là thành tích tốt nhất trong lịch sử bóng đá Ấn Độ.

Một đấu mốc quan trọng nữa trong bóng đá Ấn Độ chính là việc họ thắng đậm một đội mạnh như Thái Lan tại Asian Cup 2019 với tỉ số 4-1. Vậy bóng đá Ấn Độ có điều gì đặc biệt mà có thể khiến họ chiến thắng Thái Lan.

Trước giờ bóng lăn, các chuyên gia thường đưa ra những nhận định và dự đoán kết quả trận đấu dựa trên những kiến thức chuyên môn. Để có được cơ sở đặt cược chính xác nhất, bạn hãy them khảo chuyên mục soi kèo tại keonhanh.com nhé.

Bóng đá Ấn Độ “không có cửa” so với cricket

Thực tế ở Ấn Độ, sức hút của bóng đá vẫn luôn được đặt lên bàn cân so với cricket. Theo khảo sát của tờ The Economic Times vào tháng 6/2018, trong số hơn 1 tỉ dân của Ấn Độ thì có đến 90% người dân yêu thích môn cricket.

Dàn cầu thủ trong dđội tuyển bóng đá ấn độ
Dàn cầu thủ trong đội hình đội tuyển bóng đá quốc gia Ấn Độ.

Đến năm 2018, dân số Ấn Độ khoảng 1,3 tỉ người. Điều đó có nghĩa là có hơn 900 triệu người hâm mộ bóng gậy thay vì bóng đá, Nhìn vào con số này mới thấy được sức hút của cricket ở Ấn Độ khủng khiếp đến cỡ nào.

Bóng đá Ấn Độ “đau đầu” với 2 giải vô địch quốc gia

Năm 2007, Giải đấu chính thức đầu tiên của Ấn Độ I-League đã được FIFA và AFC công nhận. Năm 2013, giải vô địch quốc gia thứ 2 được ra đời với tên gọi Indian Super League (ISL). Giải đấu này lấy ý tưởng từ Giải vô địch nhà nghề Mỹ (MLS) và được Liên đoàn Bóng đá Ấn Độ (AIFF) công nhận.

Năm 2014, ISL bắt đầu khởi tranh mùa giải đầu tiên với 8 đội đăng kí tham dự. Điều đặc biệt là trong mùa giải này không có đội bóng nào phải xuống hạng. Ngoài chất lượng của 2 giải đấu này thì vấn đề khiến nhiều người quan tâm chính là ở vấn đề thương mại.

dđội tuyển bóng đá ấn độ từng gặp phải rất nhiều tai tiếng.
Đội tuyển bóng đá Ấn Độ từng gặp phải rất nhiều tai tiếng.

Ngay trong lần đầu ra mắt, ISL đã gây ấn tượng khi có lượng khán giả đông nhất châu Á. Trung bình, mỗi trận đấu có khoảng 22.639 khán giả đến xem. Con số này thậm chí vượt xa so với những giải đấu lớn như K-League (Hàn Quốc) hay J-League (Nhật Bản).

Xét trên phạm vi thế giới, lượng khán giả của ISL thậm chí chỉ thua kém 4 ông lớn: Bundesliga, Premier League, La Liga và Serie A. Lượng khán giả khổng lồ này không chỉ giúp ISL thu về lợi nhuận khủng mà còn gây được tiếng vang lớn trên toàn thế giới.

Ngược lại, ở I-League các đội đăng kí tham gia có mức kinh phí khá ít ỏi. Trừ một số CLB “giàu” hơn như Mohun Bagan và East Bengal thì hầu hết các thành viên còn lại đều “nghèo”.

Bắt đầu từ mùa giải 2017-2018, AFC và FIFA đã công nhận ISL. Điều này càng khiến cho I-League nóng ruột. Trong đó, CLB Bengaluru là đội đầu tiên quyết định “dứt áo ra đi” và chuyển sang thi đấu ở ISL. Thực tế, Liên đoàn Bóng đá Ấn Độ từng có ý định sẽ gộp 2 giải đấu này làm một.

Nhưng trong quá trình thực hiện đã xảy ra nhiều vấn đề tranh cãi. Một bộ phận cho rằng I-League mới là một giải đấu thực sự khi tập hợp những đội bóng địa phương đậm nét lịch sử. Trong khi đó, giải đấu ISL hoạt động chủ yếu vì mục đích thương mại và chỉ coi trọng tiền bạc. Quá trình tranh luận diễn ra nảy lửa và mãi vẫn chưa có hồi kết.

Bóng đá Ấn Độ gắn liền với những tai tiếng

Dù thành tích không quá nổi bật nhưng bóng đá Ấn Độ vẫn nổi tiếng trên khắp thế giới bởi những tiêu cực và những scandal chấn động. Điển hình nhất là việc bỏ thi đấu tại VCK World Cup 1950. Đa số mọi người cho rằng, đội tuyển Ấn Độ từ bỏ tấm vé vào vòng chung kết vì các cầu thủ không chịu mang giày khi thi đấu.

Trong khi đó, Liên đoàn bóng đá Ấn Độ lại bác bỏ và khẳng sự việc bắt nguồn do những bất đồng trong việc lựa chọn đội hình và chưa chuẩn bị kĩ lưỡng cho trận đấu. Mặt khác, đội trưởng của đội tuyển bóng đá Ấn Độ lý lại tố AIFF coi trọng thành tích tại Olympic hơn World Cup.

Cho đến khi bóng đá hiện đại đã bước sang một giai đoạn mới thì những tai tiếng vẫn bám riết lấy đội tuyển Ấn Độ. Cuối năm 2018, nghi án gian lận tuổi đã khiến bóng đá Ấn Độ trở thành tâm điểm của truyền thông.

Theo đó, tiền đạo Gourav Mukhi của CLB Jamshedpur (16 tuổi) được ghi danh là cầu thủ trẻ tuổi nhất ghi bàn tại ISL. Thế nhưng, những công bố được đưa ra và tố Gourav đã gian lận tuổi một cách trắng trận. Bởi thực tế, tiền đạo này đã bước sang tuổi 28 chứ không phải 16 tuổi như trên giấy tờ.

5 danh thủ huyền thoại trong bóng lịch sử bóng đá Ấn Độ

Dù sự nghiệp thi đấu gắn liền với những tai tiếng nhưng bóng đá Ấn Độ cũng có sự đóng góp không nhỏ. Hãy cùng chúng tôi điểm qua những huyền thoại nổi bật nhất từng khoác áo đội tuyển bóng đá quốc gia Ấn Độ nhé!

Bhaichung Bhutia

Bhaichung Bhutia được người hâm mộ yêu mến gọi với biệt danh “Món quà của Thiên Chúa giành cho bóng đá Ấn Độ”. Sức ảnh hưởng của Bhaichung Bhutia tại đất nước hơn 1,3 tỉ dân này là vô cùng lớn. Anh đã chơi hơn 100 trận dấu quốc tế – một con số kỷ lục của quốc gia.

Không chỉ vậy, vào năm 2011 lối chơi đẹp mắt của Bhaichung Bhutia còn là nguồn cảm hứng bất tận cho các đội tuyển khác ở  AFC Asian Cup.

Bhaichung Bhutia là một huyền thoại của bong da an do.
Bhaichung Bhutia là một huyền thoại của bóng đá Ấn Độ.

Kỹ thuật cá nhân nhạy bén đã giúp Bhaichung Bhutia lọt vào mắt xanh của một CLB ở Anh. Anh chính là cầu thủ Ấn Độ đầu tiên trong lịch sử tạo dựng được sự nghiệp lừng lẫy tại Anh.

Ở cấp độ ĐTQG, Bhaichung Bhutia đã từng mang về chiếc cúp AFC Challenge (2008) cùng vô số danh hiệu lớn nhỏ khác của SAFF.

Neville D’Souza

Giai đoạn 1950-1960, bóng đá Ấn Độ đã tạo dựng được tiếng vang lớn trên thế giới. Trong đó phải kể đến màn tình diễn ấn tượng của Neville D’Souza tại Thế vận hội Olympic Melbourne 1956.

Có thể thành tích của Neville D’Souza không phải điều hiếm hoi. Nhưng thực tế, thời điểm bấy giờ Neville D’Souza là cầu thủ đầu tiên ghi được cú hat-trick trong trận đối đầu với Úc tại Thế vận hội Olympic. Kết thúc giải đấu, ông đã ghi tên mình vào danh sách những cầu thủ ghi bàn nhiều nhất với 4 bàn thắng cho đội tuyển bóng đá quốc gia Ấn Độ.

Chuni Goswami

Có thể nói Chuni Goswami vẫn là cái tên được người ta tôn sùng khi nhắc đến nền bóng đá Ấn Độ. Ông gia nhập CLB Kolkata từ năm 8 tuổi sau đó nhanh chóng vượt qua nhiều cái tên khác để trở thành đội trưởng.

Năm 1962, ông đã dẫn dắt đội tuyển bóng đá Ấn Độ tham dự Asian Games. Năm 1964, Chuni Goswami đã cùng các đồng đội giành được ngôi vị Á quân tại AFC Asia Cup. Thành tích này đã giúp Chuni Goswami ghi dấu ấn trong lòng người hâm mộ bởi sự cống hiến tận tụy cho màu áo của ĐTQG.

Sailen Manna

Sailen Manna là một hậu vệ tài năng của đội tuyển bóng đá Ấn Độ. Ông đã cùng các đồng đội giành HCV tại Asian Games 1951. Năm 1952, với vai trò đội trưởng ông đã dẫn dắt đội tuyển Ấn Độ tham dự Olympics tổ chức ở Helsinki.

Với những cống hiến to lớn, Sailen Manna được mệnh danh là “cầu thủ bóng đá Thiên niên kỷ của Ấn Độ”. Ông cũng là cầu thủ Ấn Độ đầu tiên được ra nước ngoài thi đấu vào năm 1948.

Mặc dù Howrah Union là nơi bắt đầu sự nghiệp nhưng Sailen Manna lại dành phần lớn thời gian tại Mohun Bagan – CLB bóng đá lâu đời nhất. Trong 19 năm gắn bó ông đã thu nạp được một lượng fan hâm mộ khổng lồ.

I.M. Vijayan

Sau năm 1960, bóng đá Ấn Độ bắt đầu rơi vào thời kỳ thoái trào. Mãi đến năm 1990, bóng đá Ấn Độ mới có dấu hiệu phục hồi trở lại với sự xuất hiện của những ngôi sao trẻ.

I.M. Vijayan là điển hình trong số đó. Anh sở hữu kỹ thuật nhạy bén cùng tốc độ phi thường. Với những thành tích ấn tượng tại Kerala, I.M. Vijayan đã nhận được sự chú ý lớn của những CLB lớn.

Trong suốt sự nghiệp, I.M. Vijayan từng khoác áo nhiều CLB khác nhau như Mohun Bagan, Đông Bengal, JCT và Churchill Brothers. Anh đã đóng góp hơn 40 bàn thắng cho màu áo của ĐTQG. Trong đó, phải kể đến bàn thắng “nhanh như chớp” của I.M. Vijayan vào lưới Bhutan chỉ sau 12 giây sau tiếng còi khai trận.

Khởi đầu mùa giải 2019, đội tuyển bóng đá quốc gia Ấn Độ đã khó màn thể hiện khá tốt khi chiến thắng Thái Lan 4-1. Nhưng phép màu đã không xảy ra lần thứ 2 khi họ nhận thất bại cay đắng trước UAE và Bahrain. Trong bóng đá, có thể ngày hôm nay đang vui như chảy hội nhưng ngày mai đã phải rơi nước mắt.

Tuy nhiên, phong cách thi đấu cùng nền tảng tốt đã giúp Ấn Độ ghi được những dấu ấn khó phai trong lòng khán giả. Bạn đọc hãy cùng keonhanh.com theo dõi chặng đường phát triển của bóng đá phát triển bằng cách truy cập các bài viết của chúng tôi mỗi ngày nhé!

X zbet.com